Non nước Việt Nam

THĂNG LONG – HÀ NỘI

                TRÁI TIM TỔ QUỐC

Lý Thái Tổ lên ngự bệ Rồng

Thăng Long nặng nghĩa núi tình sông

Dựng cùa Diên Hựu tu tâm sáng

Mở lớp Khuê Văn…luyện chí hồng

Vọng tích Hồ Gươm ngời đất Bắc

Vang hồn Hà Nội rạng trời Đông

Xứng nơi đại diện quyền dân nước

Nghĩa vụ thiêng liêng trước cộng đồng

      HỒ THUYỀN QUANG

Động lòng đến cả đấng trăng sao

Ai đến Thuyền Quang cũng ngả vào

Bóng nước lung linh hình với bóng

Tướng trung, vua sáng, đại thi hào

          THĂM ĐỀN SÓC

                    Núi Sóc linh thiêng

                    Trời đất giao hòa

                     Phù Đổng hóa thánh

Về đền Sóc với tấm lòng thành kính

Thăm chùa Non bên hồ nước liễu buông

Trên núi cao còn đẫm hơạt sương

Nơi Thánh hóa trên tầng mây phủ

 

Qua Tam môn – nơi đất thiêng bao kỳ thú

Trầm mặc, uy nghi bát ngát hương hoa

Tiếp bước dòng người, nối chí cha ông

Gương ông Gióng lấy thế trận toàn dân đánh giặc

 

Dâng nén tâm hương trước cửa đền…

Trình tâu tâm nguyện suốt từ trên…

Dưới cùng cầu thỉnh xin thần địa…

Vương vấn an ngài tọa lạc yên

 

Nghĩa mẹ lòng con vẫn sáng tươi

Từng đêm lắng đọng tiếng ru hời

Cánh cò không mỏi bay xa mãi

Giếng Ngọc khơi trong để lại đời

 

Phật giáo song hành dân, nước ta

Từ bi – bác ái nghĩa sơn hà

Đại Bi* trầm mặc trên non Sóc

Tiếng mõ, câu kinh quyện hiếu hòa

 

Gốc trầm* người đứng dáng hiên ngang

Trời đất,âm dương hội sẵn sàng

Vì nước, vì dân vì lẽ sống

Văn Lang vạn thuở vững âu vàng

 

Đền Sóc viếng thăm mới một lần

Ngày xưa thập đạo tướng* dừng chân

Dâng hương xin Thánh mưu trừ giặc

Linh ứng quân reo khúc khải hoàn

 

Tổ quốc – Vua Lê nhớ đến ơn

Xây đền to đẹp đoàng hoàng hơn

Thăng Long – Hà Nội gần ngàn tuổi

Đúc tương Thiên Vương đỉnh Sóc Sơn

 

Trên đỉnh Sóc Sơn rộn nắng vàng

Tượng đồng Thánh Gióng xé không gian

Bay cao, vươn tới nền cường thịnh

Bình đẳng, văn minh tiếp sức xuân

 

        *Ngôi chùa Đại Bi trong khuôn viên đền Sóc

        *Tượng Thánh Gióng làm từ cây trầm tại vị

         *Thập đạo tướng quân Lê Hoàn

 

        ĐẾN VỚI BẮC NINH

Dải đất êm đềm! Đấy Bắc Ninh

Trải bao thế cuộc vẫn yên bình

Trí giăng lẫy nỏ* thù tan tác

Sức nhổ tre ngà* giặc thất kinh

Định đát Thăng Long* xây thịnh trị

Khai khoa quốc trạng* tỏa bình sinh

Một nền di sản* hương nhân loại

Khắc họa nên tranh* nét trữ tình

 

Người đến với nhau rất nghĩa tình

“Tự trì trích”* sáng tỏ công minh

Hai dòng sông lụa* bồi nhân cách

Một dải nhân tâm hợp lứa mình

Kiến trúc cây xanh hòa mái phố

Mở mang đường phố đẹp sân đình

Sáng ngời thiện, mỹ muôn phương đến

Lên núi Thiên Thai ngắm Bắc Ninh

Chú thích: *Cao Lỗ ở xã Cao Đức- Gia Bình

*Thánh Gióng ở Phù Đổng-Tiên Du. Nay là

Gia Lâm -Hà Nội

*Lý Công Uẩn ở Từ Sơn

*Lê Văn Thịnh ở Đông Cứu-Gia Bình Đỗ đầu khai

khoa tiến sĩ năm 1o75 đời vua Lý Nhân Tông

Nguyễn Quan Quang ở Tam Sơn-Từ Sơn đỗ Trạng

Nguyên khoa đầu tiên năm 1246 đời vua Trần Thái Tông

*Quan họ Bắc Ninh

*Làng tranh Đông Hồ-Thuận Thành

*Tác phẩm của đ/c Nguyễn Văn Cừ ở Tam Sơn-Từ Sơn

*Sông Cầu và sông Đuống

*Chùa Dâu, Bút Tháp và chùa Phật Tích

*Núi Thiên Thai ở Đông Cứu-Gia Bình

BỨC TRANH HẠ LONG

Đất trời soi bóng xuống long lanh

Từ thưở hồng hoang đã tạo thánh

Sóng gợn mênh manh làn nước biếc

Sương giăng tít tắp dải non xanh

Cánh buồm thấp thoáng treo trăng mộng

Bồng đảo nhấp nhô lộng gió lành

Đón ánh bình minh vàng dát vịnh

Muôn màu kỳ ảo bước vào tranh

    ĐẾN QUẢNG NINH

Theo những cánh thơ bay

Đưa tôi về đông bắc

Cây rừng khoe hương sắc

Biển thì thầm giao duyên

Vãng cảnh chùa Hoa Yên

Nương bóng tùng Yên Tử

Đằng Giang hồng trang sử

Phật Hoàng Trần Nhân Tông

Dâng hương đền Cửa Ông

Sóng thanh bình biển đảo

Núi Bài thơ đã thảo

Trống Mái sức trường tồn

Nhộn nhịp cửa Vân Đồn

Đa sắc cờ phấp phới

Nắng lên tươi ngày mới

Óng ánh vùng vàng đen

Bao ký ức đan xen

Điệu nhạc vang đây đó

Tình ca người thợ mỏ

Dũng sĩ bước vào ca

Thấp thoáng những nhành hoa

Cánh buồm nâu no gió

Đôi mạn thuyền sóng vỗ

Đánh thức những cây cầu

Lấp lánh đảo Tuần Châu

Lời. Ánh sao tỏa sáng

Tình yêu theo năm tháng

Lộng tâm hồn quê hương

Sương giăng núi vấn vương

Gió vờn mây lãng đãng

Mặt vịnh trăng lấp loáng

Sóng trào đảo nhấp nhô

Xôn xao biển vỗ bờ

Lung linh màu huyền ảo

Cầm tay em anh bảo

Yêu lắm một kỳ quan

KHIÊM LĂNG

         và NGƯỜI HƯỚNG DẪN VIÊN

Huế thân thương bên dòng Hương trong mát

Lời ngọt ngào sâu lắng điệu nam ai…

 

Dịu dàng thanh thoát khoan thai

Giúp tôi tìm lại gác đài ngày xưa

Rêu phong mầu nhiệm nắng mưa

Vạn niên trầm lặng người xưa nhọc nhằn

Ca dao, ai oán lời dân

Với nơi linh địa khi quân vương về

Lầu son đài điện đề huề

Cá bơi, chim hót bốn bề xanh tươi

Cùng nhau đứng ở lưng đồi

Tiếng em, thông hát những lời mộng mơ

Chứa chan, sâu lắng áng thơ

Mênh mông mặt nước gương hồ mây bay

Một đời sự nghiệp còn đây

Cuộc đời ngẫm thấy ghê thay kẽ đời

Hồn thơ phảng phất quanh đồi

Nền bia công sức, người đời xét soi

Khiêm lăng chẳng chút lẻ loi…

       NHỮNG LẦN QUA HUẾ

Vào ra qua Huế – Huế ơi!

Qua bao nhiêu bận, bấy lời Huế thương

Nụ cười gợn nước sông Hương

Điệu hò sâu lắng nhịp buông tay chèo

Nón bài thơ, mũ tai bèo

Đi trong thành nội mang theo một thời

Sân ga Huế điện sáng ngời

Búp bê, mè xửng theo người lính ra

Tưởng xa Huế ngờ đâu gặp lại

Điệu Nam ai sâu lắng giọng hò

Trường Tiền sáng những vần thơ

Say hồn lữ khách, đôi bờ liễu buông

Lăng Tự Đức đồi thông gió lộng

Hồ cá bơi lay động mây trời

Chuông ngân Thiên Mụ trong vời

Cung đình rộn rã chân người vào ra

Chợ Đông Ba gần xa hội tụ

Níu chân người Huế, khách tham quan

Ngự Bình sương sớm dang tan

Cao cao dáng núi nắng tràn Huế thương

Quang Trung vọng bước chân thần tốc

Mỹ – ngụy tan dưới ngọn cờ hồng

Rạng danh con cháu Tiên Rồng

Huế ơi! Đẹp lắm non sông thái bình

Festival kết tinh sức mạnh

Nhạc cung đình nâng cánh diều bay

Năm châu tham dự hội này

Chung tay Huế nối vòng tay nghĩa tình

              MƯA HUẾ

Xứ Huế hạt xuân rắc đó đây

Ô xòe dưới phố, lộc trên cây

Sông Hương mờ ảo sau rèm nước

Núi Ngự mơ màng náp dải mây

Sáng nhớ Khiêm lăng rơi lã chã

Chiều thương Thành nội rải lây nhây

Bao đời đát ngậm thang Minh Mạng

Mái cổ đong đầy giọt ngất ngây

        CHÙA THIÊN MỤ

Thiên Mụ gắn liền với cố đô

Chín tầng tháp tỏa dưới rừng mơ

Thiện-chân cõi Phật ngời chân lí

Nhân-đức trong tâm lộng bến bờ

Lúc dạo sông Hương-chuông đổ vọng

Khi thăm nưi Ngự- cảnh còn phô

Đường vô xứ Huế thiền môn mở

Một chốn tâm linh bức họa đồ

              LĂNG TỰ ĐỨC

Bẩy khiêm hạng mục hợp thành lăng

Thơ mộng như đây khó có bằng

Thông dạo vần thơ ngân thế sự

Điện hòa khúc nhạc sáng hương đăng

Cá bơi, chim hót nâng phong thái

Chữ khắc bia lưu để đãi đằng

Một “vạn niên cơ” còn thức mãi

Cung đình thu nhỏ gió và trăng

          THÀNH CỔ

Máu xương thấm xuống cỏ non xanh

Tám mốt ngày đêm lửa ngút thành

Bom đạn xới cày từ mọi phía

Đài, bia chiến tích thuở giao tranh

Tuổi xuân dâng hiến cho dân tộc

Đất mẹ mở lòng đón các anh

Hương khói, hoa đăng bên Thạch Hãn

Người đời thăm viếng, sử lưu danh

   NỖI ĐAU THÀNH CỔ

Họa nương vận bài Không đề

của bà Nguyễn Thi Quyên con cụ Nguyễn Công Trứ

Chiến hào ngập nước lội tom tòm

Bao lớp phóng viên dõi máy nhòm

Thảm cảnh điên cuồng gieo bão đạn

Tang thương ảm đạm phủ mưa bom

Đất trời nghiêng ngả thành gò đống

Cây cỏ tan hoang chẳng bãi chòm

Tám tám ngày đêm vào sử sách

Đêm đêm Thạch Hãn vỗ xì xòm

           QUA ĐÔNG HÀ 

Sáng xuân qua chợ Đông Hà

Chủ hàng níu kéo ngỡ là người thân

Giá kêu gấp đến mười lần

Người nào yếu vía ướt quần như chơi

   GIAI ĐIỆU CAO NGUYÊN

Sử thi tiếng nói của bình yên

Khúc nhạc YA…thức mọi miền

Vũ điệu cồng chiêng ngân bất tận

Nhịp chày giã gạo vọng thần tiên

Buôn làng đánh giặc theo anh Núp

Đất nước đứng lên giữ chủ quyền

Nhớ bước Đam San rừng núi hát

Đại ngàn du khách tới cao nguyên

           BỨC TRANH TÂY HỒ

Sương giăng khói nước hồ Tây

Xanh trong dan díu nước mây sớm chiều

Buông vào dáng liễu yêu kiều

Gương hồ soi bóng tình yêu Tiên Trần*

Phủ, đền tấp nập ngày xuân

Nhịp chày Yên Thái nhặt khoan bao điều

Danh hồ mấy bận phiêu diêu*

Chuông ngân linh khí trăm chiều thế gian

Gió hay đâu “sóng” Dâm Đàm*

Ý trong “xu…” đục khúc đàn nhân duyên

Mái trường* ươm những nhân hiền

Chiếu gon thêu tứ đẹp duyên Tây hồ*

…Nguyệt Đường* tỏa ngát hương thơ

Cổ Ngư tha thiết thẫn thờ áo bay

Hương sen thoáng mát nồng say

Con thuyền mộng lướt chở đầy gió trăng

Mây trôi sao ló mơ màng

Mênh mang nỗi nhớ trâu vàng ngẩn ngơ

Si tình thi sĩ mộng mơ

Hồn Thăng Long, cảnh Tây hồ mãi xanh

Ghi chú:* Trạng Bùng-Liễu Hạnh

                * Đầm Khắc Cảo, Lăng Bạc, Kim Ngưu,Dâm Đàm, Đoài hồ

                * Vụ án Dâm Đàm Lê Văn Thịnh

                *Trường Chu Văn An

                * Nguyễn Trài-Nguyễn Thị Lộ

                * Lầu thơ nữ sĩ Hồ Xuân Hương

         SÔNG GIANH

Có một dòng sông nước biếc xanh

Chở bao tủi hận thuở giao tranh

Hai trăm năm quặn đau bờ cõi

Ngàn vạn dân oan cảnh giật giành

Ai oán khúc chinh phu cát bụi

Thở than lời thiếu phụ đêm thanh

Lời khuyên của trạng cho hai chúa

Chinh chiến giới gianh bởi đó thành

     PHONG NHA KẺ BÀNG

Đường về thăm động Phong Nha

Sông Son nước biếc lời ca trữ tình

Điệu hò quê mẹ Quảng Bình

Xen câu quan họ Bắc Ninh ngọt ngào

Chiều xuân én liệng trời cao

Con thuyền ngược sóng bơi vào hang sâu

Khen thay tạo hóa muôn mầu

Cũng “Quan âm” đứng thỉnh cầu chân kinh

Cũng “hoàng cung” điện lung linh

Động đây cảnh đấy hữu tình đâu hơn…

 

…Trèo trên đá lên Tiên Sơn

Năm trăm tám chục(580) bậc sườn núi cao

“Hạ Long” như đã lạc vào

Như “hòn gà chọi” khác nào “thiên cung”

Ngả vào lòng mẹ bao dung

Hỏi đường thế sự, hỏi đường “nhân duyên”

Ai đem “giếng rượu” kề bên

Dâng lên bàn tiệc bao “tiên la đà”

Của trời đất đã sinh ra???

Tôn thờ tạo hóa giao hòa “âm, dương”

Tiên Sơn như một thiên đường

Lên leo từng bậc,xuống bằng thang dây

   THĂM NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Trở về thăm lại chiến trường xưa

Bồ kết đã xanh mướt bốn mùa

Huyền thoại một thời mười thiếu nữ

Cuộc đời với những chuyến xe qua

 

Nhớ người, yêu cảnh, mến nơi đây

Tiểu đội thanh niên…với đất này

Ánh mắt thông đường- đường thông suốt

Nụ cười xuân nở-nở rừng cây

 

Vẫn sao trên mũ dáng hiên ngang

Mở lối thông xe chí vững vàng

Bom dội có o đường phẳng rộng

Sổ vàng truyền thống sáng ngời trang

 

Ngã ba đâu chỉ biết nguy nan

Bom dứt mười o đã hướng làn

Rầm rập đoàn xe ra mặt trận

Ngã ba thao thức với thời gian

 

Ngã ba điểm hẹn để treo tranh*

Bom Mỹ chở sang biết ghép thành

Không lực Huê Kỳ đang hấp hối

Pháo ta thanh thản ngắm trời xanh

 

Ngã ba Đồng Lộc của hòa bình

“Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”

Cao đẹp tấm gương mười liệt sĩ

Tuổi xanh ươm thắm nước non mình

 

Hòa thân thanh thản tiếng thông reo

Chuông thỉnh hồn theo vọng núi đèo

Ước của vĩ nhân* đau thế sự

Muốn làm thông đứng giữa trời reo

Ghi chú:*Bảo tàng ngoài trời

              * Thơ Nguyễn Công Trứ

“Kiếp sau xin chớ làm người

Làm cây thông đứng giữa trời mà reo”

NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN

Gánh nặng hai miền nghĩa nước non

Đè lên vai mẹ dải Trường Sơn

Đạn bom thiêu trụi đâu sờn chí

Vẫn hát ru đời giấc ngủ ngon

 

Hương khói quyện hòa mấy lớp sương

Lệ nhòa chan chứa nghĩa quê hương

Bên mồ người đã vì non nước

Chiến đấu không hề tiếc máu xương

 

Đất mẹ sinh thành những vấn vương

Trường Sơn ôm ấp chí can trường

Cây reo, ngân những lời non nước

Khúc hát “lên đường” lộng bốn phương

 

Từ nơi đất mẹ lúc lên đường

Mang cả tấm lòng những nhớ thương

Từ buổi anh đi tin vẫn đợi

Nguyện cầu lời mẹ, ý quê hương

 

Dân ca, sản vật tâm hương

Viếng người đã viết nên chương sử vàng

Tuổi thơ gửi lại xóm làng

Sức xuân muôn thuở dưới hàng cờ sao

   CAO NGUYÊN MỘC CHÂU

Đất cũng mơ màng đến ngất ngây

Nắng vàng, trời lộng, gió hây hây

Thảo nguyên mơn mởn xanh xanh cỏ

Dải núi bồng bềnh trắng trắng mây

Thấp thoáng ban khoe cùng bản Thái

Dập dìu sáo gọi cả rừng cây

Nước tung hoa lệ reo hùng vĩ

Réo rắt điệu khèn vọng đó đây

HÀNH QUÂN ĐẾN TÂY NGUYÊN

Quân hành vượt dốc đến Tây Nguyên

Rừng núi đắm chìm giấc ngủ yên

Trinh nữ ven đường vương áo lính

Lều tranh cạnh suối ngỡ lầu tiên

Cỏ non lún phún xuân vừa tới

Vú sữa căng tròn cảnh mới duyên

Róc rách nước luồn reo cửa động

Dừng chân mỏi mắt với cao nguyên

             LANG TRANH

Làng Mái sinh nghề luyện nghệ nhân

Êm đềm như sóng Đuông giang ngân

Phù sa cuồn cuộn trào hương đất

Ý chí sục sôi tỏa sắc trần

Bản gỗ linh hồn bao thế hệ

Chợ quê sự sống những mùa xuân

Thổi vào giấy điệp dòng tranh quý

Sống động dân gian dậy nét thần

  NHỘN NHỊP SẦM SƠN

Người làm dịch vụ ở Sầm Sơn

Thấy “Thượng đế” về tiếp cận luôn

Phao tắm, mát sa ngay bãi cát

Ngựa xe, bói toán tại bên hòn

Điểm tâm hải vị từ tươi sống

Tĩnh dưỡng tiện nghi đã gói tròn

Ghế đón, ô chào, luồng gió biển

Đắm mình bởi thấy lắm sao hơn

MỘT NGÀY Ở SẦM SƠN

Ngày hè Sầm Sơn

Mặt trời cô đơn

Trời xanh cao hơn

Biển xanh dập dờn

Rì rầm bờ cát

Đại dương bát ngát

Sầm Sơn biển hát

Cánh diều bay cao

Theo gió vẫy chào

Đường phố xôn xao

Người, biển ồn ào

Giãi bày tâm tính

Tấm thân tròn chĩnh

Căng phồng bầu bĩnh

Nõn nà, núng nính

Trong làn nước xanh

Sóng bạc vờn quanh

Làn da mát lành

Lướt qua trên phố

 

Ngược xuôi xe cộ

Bước chân thả bộ

Hàng quán mời chào

Sống động đẹp sao

Biết tuổi, biết hào

Kết đèn lộng lẫy

Đỏ xanh nhấp nháy

Đèn mờ đâu đấy

Trong đêm Sầm Sơn

 

Lưu niệm luôn vờn

Hầu bao hết trơn

Được làm Thượng Đế

BÁI ĐÍNH THIỀN TỰ

ĐỊA LINH

Long chầu – lân phục, không gian thiêng

Nam, bắc – đông, tây, những trục thiêng

Hài hòa – đăng đối thờ truyền thống

Định – Hóa – Hà – Bình* tứ giác thiêng

BÁI ĐÍNH CỔ TỰ

Tầm cao cổ tự khoảng trời riêng

Gió núi ùa vào một cõi thiêng

Nhật nguyệt tìm kinh luồn lối chếch

Mây mưa theo khói chảy dòng nghiêng

Rừng chiều xao xuyến rung hồi mõ

Sương sớm bâng khuâng đọng tiếng chiêng

Năm tháng dâng đầy tình giếng Ngọc

Thánh Minh, ngưỡng phụng Phật – Thần – Tiên

BÁI ĐÍNH TÂN TỰ

Hội tụ tài hoa khắp mọi miền

Làm nên Bái Đính một Tây Thiên

Ba tòa điện ngọc –  tinh đa nghệ

Một quả chuông đồng – nét vạn niên

La Hán tại đường ngồi hóa đá

Tam quan thoát tục bước vào thiền

Quốc gia kỷ lục giành nhiều nhất

Sông, núi, mây, trời, đất hữu duyên

ĐẦU XUÂN ĐI CHÙA

Từng bước lên thềm tiếng mõ ngân

Rì rào cánh lá gió nâng chân

Hướng lên thiện – mỹ – chân tâm Phật

Ngộ thấy an – sinh – thuận ý trần

Thanh thản giữa đời niềm hạnh phúc

Tin yêu chĩnh đạo mở nhân luân

Đầu năm đi lễ cầu tài phúc

Đón lộc cửa thiền, đón lộc xuân

*Nam Định,Thanh Hóa,Hà Nam, Ninh Bình

       MIỀN HƯƠNG TÍCH

Người về dâng lễ, sớ chùa Trình

Theo bước hành hương tiếp kệ kinh

Cập bến Thiên Trù miền đất Phật

Tới chùa Hương Tích chốn tâm linh

Núi trong động sánh duyên Cô, Cậu

Hang cạnh sông sơn thủy hữu tình

Đên nhất…từ bi đường thiện rộng

Nam mô…mở lượng độ an sinh

              SUỐI YẾN

Tay chèo đưa khách đến Hương Sơn

Bến Đục xôn xao sóng nhẹ vờn

Suối Yến đôi bờ mây bảng lảng

Núi Voi một dải gió lơn tơn

Bến neo san sát thuyền thao thức

Dòng chảy triền miên nước rập rờn

Sơn thủy hữu tình tôn cảnh Phật

Mây, trời quyện sắc đẹp nào hơn

        ĐI GIỮA TÂY THIÊN

Con đường dốc lượn uốn quanh queo

Vun vút giữa trời tọa cáp treo

Thông hát vi vu sườn vách núi

Suối reo róc rách giữa khe đèo

Nắng luồn kẽ lá xem anh bước

Mây nấp sau gò ngó chị leo

Mặt đá trơ trơ nhìn tuế nguyệt

Tây Thiên luyện sức dẻo chân trèo

             CHỐN THIỀN

Trầm mặc, thâm nghiêm giữa một miên

Quanh năm gió núi, bạn cùng tiên

Thông reo vọng tiếng hiền nhân ước*

Suối hát theo lời đức Phật khuyên

Chuông quyện không gian vào tĩnh lặng

Mõ hòa cảnh vật đến bình yền

Bâng khuâng chiếc lá rơi xào xạc

Lẳng lặng chổi khua động cửa thiền

Chú giải: *Thơ cụ Nguyễn Công Trứ

Kiếp sau xin chớ làm người

              Làm cây thông đứng giữa trời mà reo

       MIỀN KINH BẮC 

Cái nôi văn hiến nước nhà

Miền quê lễ hội đậm đà sắc xuân

Miếng trầu xanh – bước giai nhân

Cây đu bay bổng – cung đàn vút cao

Câu quan họ – nón quai thao

Thủy chung nghĩa bạn – dạt dào tình thân

Cội nguồn gương mãi trong ngần

Tâm linh kết lộc muôn dân thái bình

                     ĐẤT RỒNG

Nguy nga cung điện chốn Thăng Long

Bát ngát cánh cò lúa Cửu Long

Dáng dấp nhà Rồng bên tượng Bác

Hồn kinh đô cổ giữa Hoàng Long

Trải dài biển cả đuôi Rồng trắng

Lọt gọn mây trời vịnh Hạ Long

Sông  Mã, Hàm Rồng vang chiến tích

Chuông chùa Thiên Mụ vọng Kim Long

 

THƠ và ĐỜI

THƠ XUÂN

Tung hoành trực khán 

 

XUÂN NẢY BÚP CHỒI MƯA NẮNG ĐỌNG

THƠ HÒA NHỊP ĐIỆU BÚT NGHIÊN SAY

Của Vũ Thu Hà CLB Thơ Đường Bắc Sơn Thái Nguyên

XUÂN về xoải rộng cánh chim gay

NẢY nở muôn hoa rạng rỡ ngày

BÚP mới sương choàng kiều diễm thế

CHỒI non gió vuốt ái ân thay

MƯA trong rủ rỉ mầm phơi phới

NẮNG giữa bồng bềnh sóng ngất ngây

ĐỌNG lại cung đàn ngân thế thái

THƠ HÒA NHỊP ĐIỆU BÚT NGHIÊN SAY

              GIAO THỪA

Xốn xang…tích tắc, rạch ròi

Không gian bỗng chốc…lại đòi làm hai

Đằng sau ngắn – phía trước dài

Tâm hương hòa quyện -lộc tài phát ban

Chung màn đêm – khác thời gian

Vấn vương quá khứ – ngập tràn tương lai

Nam thanh, nữ tú sánh vai

Hẹn thề cùng đội sương mai về nhà

                   XUÂN 

Sơn ca đánh thức đất, trời

Mưa giăng tí tách, tiếng chồi râm ran

Gió len lỏi – gió ngập tràn

Lay từng ngọn cỏ – giục ngàn bông hoa

Cờ phấp phới – trống vang xa

Đồng xanh hứa hẹn – lời ca khải hoàn

Thiên nhiên đọng lại cung đàn

Vút lên sức sống, chứa chan ngọn nguồn

                     HẠ

Tre đang trút lá vội vàng

Phượng về thắp lửa chói chang đất trời

Ve rả rích – cuốc rã rời

Từng cơn mưa đổ – từng hồi sấm rung

Mối tan tác – dế não nùng

Lênh đênh bèo nổi – vẫy vùng cá bơi

Hương sen thơm cả đất trời

Được mùa nguyên khí sáng ngời niềm tin

                 THU

Sen tàn cúc lại nở hoa

Lá rơi, sương tạnh,gương nga dịu hiền

Câu thơ thần – chén rượu tiên

Nhạn về trao thiếp – trăng lên hẹn quỳnh

Hồ soi bóng – nước in hình

Say mê bể ái – đắm mình trời duyên

Tơ vàng nắng dệt áo xiêm

Nồng nàn hương cốm, thơ miền heo may

                 ĐÔNG

Mưa phùn, gió bấc từng cơn

Ở đâu? mà lá giận hờn cả cây

Trời còn đây – đất còn đây

Mà lòng sông nhỏ – mà mây tràn trề

Hanh khô héo – rét tái tê

Trăng suông có thấu – người về có hay

Đường tùng bóng vẫn phủ đầy

Non xanh Yên Tử hương bay bốn mùa

     CHỐN NHÂN GIAN

Nghiêng khúc dân ca giót giọt đời

Trải dòng trong đục tháng, ngày trôi

Ôn câu tục ngữ xuyên nhân bản

Ngẫm bức dân gian toát thế thời

Chinh phục chính trường bày tỉ thí

Đổi thay màu sắc đặt trò chơi

Mãn xuân bao kiếp hoa phai nhụy

Cỏ vẫn vô tư giữa đất trời

                TỰ SỰ

Vị đắng!…thần tiên nếm trải rồi

Theo chân mẹ bước đãm mồ hôi

Ước mơ chớm nở nhanh tan biến

Nhập cuộc trường chinh chóng vãn hồi

Nghề tổ-sắt son đời rộng mở

Tình người-chung thủy nghĩa sinh sôi

Ôn về một thuở thơ hòa vận

Nắng mới bừng lên đĩnh đạc ngồi

MÁI ẤM TÌNH QUÊ

Ngôi nhà nhỏ bé vốn thanh cao

Nhớ nếp ngói xưa thỏa ước ao

Trăng đã sáu mùa soi giấc thức

Sen ba ba vụ ướp hương trào

Gió mưa: Tre giữ lòng ngay thẳng

Mọt mối: Gỗ mang tính hiệp hào

Nghiệt ngã làm chi ơi nhật nguyệt

Hành trình mái ấm lắm công lao

 

Hành trình mái ấm lắm công lao

Những lúc về quê thấy ngọt ngào

Nhân hậu cha truyền, anh chị giúp

Vị tha mẹ để, xóm làng trao

Hương đêm dịu cả niềm mơ mộng

Nắng sớm tràn qua nỗi khát khao

Đi quá nửa đời tìm hạnh phúc

Quê nhà vẫn thấy mến yêu sao

Xuân Át Mùi 2015

CÂY CẦU NHÂN SINH

Bắc cầu mẹ đón em về

Đơn sơ như mấy nhịp tre quê mình

Vịn vào mỗi bước mưu sinh

Qua sông đời,nối nghĩa tình bao la

Tháng ngày mẹ dắt em qua

Chiêm mùa gối vụ, bôn ba nhịp đời

Hòa vào sóng vỗ à ơi

Ru từng nhịp bước, nụ cười bé thơ

Nhọc nhằn nuôi những mộng mơ

Ngô, khoai chen lá đôi bờ thêm vui

Ngày ngày chia sẻ ngọt bùi

Cây cầu mẹ bắc sáng ngời niềm tin

CHIẾC BÓNG

(Thể sa luân)

Vô tri, vô giác cả vô tình

Đi, đến sẵn sàng chẳng trọng khinh

Luôn giữ đúng hình trong mọi lúc

Xin đừng có núp để cầu vinh 

 

Thương chiếc bóng chiều đổ ở đâu?

Ngắn, dài chồng chất chẳng lên nhau

Chạy theo ham muốn từng trăng gió

Đi với mưu sinh những dãi dầu

Một kiếp lang thang trên mọi nẻo

Mấy lời gom lại để thành câu:

-Bước qua chính nó điều không thể

Sức mạnh vô tri hóa nhiệm màu

 

Ngắn, dài chồng chất chẳng lên nhau

Đồng thuận như xe đủ mỡ dầu

Đi giữa nhân gian vì lẽ sống

Tìm trong thiên hạ viết nên câu:

-Màn đêm không thể làm ra bóng

-Trong suốt sao cho tạo được màu

Gắn bó với hình không thể tách

Dòng đời dẫu có chảy về đâu

 

Đi với mưu sinh những dãi dầu

Cuộc đời ngẫm thấy cũng từ câu

Hình kia ai để mà cho bóng

Sáng ấy bị che mới hiện màu

Nghĩa tình không dệt mà nên phận

Đi, đững, ngồi là sánh với nhau

 

Mấy lời gom lại để thành câu

Cuộc sống làm nên những phép màu

Chiếc bóng yêu thương trong chốc lát

Thân nàng oan nghiệt mất còn đâu

Lẽ đời để lại xưa, nay có

Chân lý lưu truyền giống hệt nhau

Taọ hóa cùng sinh voi với cỏ

Láng giềng tỏ lối ngọn đèn dầu

 

Sức mạnh vô tri hóa nhiệm màu

Linh thiêng tín ngưỡng khắp nơi đâu

Niềm tin chân lí không hình bóng

Ý chí tinh thần vẫn có nhau

Tiếng gọi con tim dù lớn sóng

Tự tôn dân tộc dẫu sôi dầu

Rồng,Tiên dân tộc như huyền thoại

Hai tiếng “đồng bào” sống có câu…

NẮNG và GIÓ

Con gió mỏng manh

chen vào lẽ sống

Sợi nắng mỏng manh

tràn khắp thế gian

Nắng và gió

làm đất xanh , biển động

Với con người

nhộn nhịp chất ưu tư

         BẾN ĐẬU

Nơi tôi sinh là bến đậu mẹ cha

Có hương sắc của bốn mùa hoa cỏ

Có hạt mưa đẫm bốn chiều nắng gió

Đất đẫm mồ hôi bông lúa cong vàng

 

Lớn lên cùng lối dọc, bờ ngang

Gánh cuộc đời chân bấm vào lòng đất

Đất động lòng thành bờ sôi, ruộng mạt

Chở nặng hai mùa, lửa rạng tình quê

 

Hương đồng nội gió mang kỷ niệm về

Nỗi day dứt vượt bao đêm trăn trở

Những ánh mắt xưa chợt đi chợt ở

Lời quê hương chan chứa thuở hồn nhiên

 

Không gian nào trên mái tóc hoa niên

Ngang dọc dấu chân điểm nào neo đậu

Nơi sớm chiều đâu nụ cười hiểu thấu

Lối đi, về có đom đóm soi chung

 

Vẫn từng ngày nhịp bước thấy ung dung

Trên đường phố thơ tỏa hương đồng nội

Bút thi nhân thơm trang làng mở hội

Nét trữ tình xứ sở vẫn tinh khôi

              CUNG ĐỜI

Nở những nụ cười chập chững đi

In thành cung bậc dấu chân ghi

Êm đềm tạo hóa gam âm hợp

Nghiệt ngã luân hồi nốt nhạc li

Thánh thót cành khuya vin nhịp, phách

Chứa chan tia cuối chạm hùng bi

Dỡn đùa năm thàng trên từng phím

Vang khúc đoạn trường hóa sử thi

              MỘT CHIỀU

Một chiều ai đã đốt lòng tôi

Bằng ngọn lửa trong mắt sáng ngời

Cháy hết vô tư trong khoảnh khắc

Còn làm loạn nhịp trái tim tôi

 

Mây chiều ngơ ngác bỗng ngừng trôi

Giọt nắng bâng khuâng chẳng muốn rời

Sóng mắt trao hình hay gửi mộng

Xuân đời đã mở rộng lòng tôi

      BƯỚC CHÂN CHIỀU

Bước chân đưa đẩy không gian

Thảnh thơi đi giữa muôn vàn lá reo

Nắng chiều luôn dõi bóng theo

Gió đan con sóng nhịp chèo thời gian

Gương hồ trong, tỏ tâm can

Soi niềm vui đọng ròn tan câu cười

Cỏ non xanh mởn giữa đời

Mây giăng, giăng mộng tình người yêu thương

                LUÂN HỒI

Bóng chiều đeo đẳng đằng sau

Lại còn cố níu nỗi đa thân hình

Như đòi cái nợ ba sinh

Rằng: Xem thế thái nhân tình mới hay

Sớm chiều nhịp sống hăng say

Bước lên những chuỗi mỏng dày đa đoan

Mái đầu bạc nhuốm thời gian

Cười lên càng dấu muôn vàn đắng cay

Luân hồi đâu dễ đổi thay…

               HOÀI CẢM

Bâng khuâng trở lại với đèo Ngang

Nhớ áng thơ xưa bỗng ngỡ ngàng

Trăn trở lời khuyên thành mở đất

Nâng niu truyền thống hóa xây làng

Nước, nhà phát triển đời suôn sẻ

Sông, núi trường sinh cảnh rộn ràng

Âm ỉ một thời cơn chính biến

Tình riêng nảy nở nghĩa mênh mang

           CHUNG LỐI

Cùng chung một lối “hội quê”

Nén tâm nhang, khói hướng về chữ “nhân”

Gặp nhau trong buổi chiều xuân

Tim theo nhịp trống rung phần… giá như

Giữa đường hai bước…thực…hư

Còn không…nữa hỡi…giá như mỗi lần

   Hội làng xuân Quý Tỵ- 2013

          TRĂNG QUÊ

Bến trong trăng vẫn tìm về

Đêm thu hương thoảng hồn quê dạt dào

Cánh bèo như cũng xôn xao

Lửng lơ mấy chú cá vào đớp trăng

Chập chờn chạm mặt nước loang

Chơi vơi chiếc lá dọc ngang tháng ngày

Se lòng những sợi heo may

Ngổn ngang lối cũ chất đầy ánh trăng

TRĂNG TRÒN- TRĂNG KHUYẾT

Võng treo ru cảnh hoàng hôn

Ánh bàng bạc ngả sườn non xứ Đoài

Trao ai tình khúc đêm dài

Lưng còng vẫn dắt ban mai hạ tuần

TIẾNG VỌNG

Tiếng gió thổi

Rạch màn đêm

Khơi hồng sự sống

Kết nên đồng hành

Quay đều

“Cút kít”* vòng quanh

Chen vào tiếng “tõm”*

Để anh yêu nàng

Nhịp nhàng quẩy gánh

Mở mang

Nghiền tan trói buộc, trái ngang

Một thời

1,2 Danh từ địa phương chỉ nghè làm đậu phụ

           NGƯỜI QUÊ

Tìm về với thuở sinh ra

Bước đi chập chững sân nhà mà lên

Vui cùng ngõ xóm dưới, trên

Đuổi theo con bướm trên nền cỏ xanh

 

Bước chân vào lớp học hành

Đem diều gửi ngọn gió lành lên cao

Tắm dòng nước mát mương đào

Sóng soài trên cỏ ngắm sao đêm tàn

 

Sức xuân gom lại thời gian

Nụ cười, ánh mắt trao ngàn nhớ thương

Rộn ràng đồng lúa, con đường

Nhịp chân, sức sống quê hương rộng dài

 

Qua đêm lại đón ánh mai

Mang trên những bước, đôi vai nhọc nhằn

Từng canh thao thức trở trăn

Bổng trầm từng khúc, cung đàn tháng năm

 

Bờ tường rêu phủ xa xăm

Theo cùng màu ấy, thân tằm nhả tơ

Ngày xưa…

tôi…

đến bây giờ

Vẫn người và đất, nhuốm mờ thời gian

 

Chiều quê hương gió mơn man

Từng đôi chim khuất sau màn tre xanh

      MANG NGHỀ RA PHỐ 

Từ làng sản xuất đến kinh doanh

Gặp lúc mở mang rộng các ngành

Bệnh thấp, ruộng chê không hợp tác

Tuổi trung, túi rỗng nghĩ sao đành

Mang nghề ra phố, chân thôn dã

Gánh nghiệp xa quê, bước thị thành

Đậu phụ tổ ban đâu phụ đậu

Tâm gìn với nghệ giữ thanh danh

NGƯỜI CON GÁI LÀNG NGHỀ

Tặng vợ yêu

Yêu anh em quí cả nghề

Quản chi hôm sớm, mọi bề lo toan

Chung tay nhóm một bếp than

Khơi hồng sự sống, hồng làn da em

Vòng quay đồng thuận nhanh thêm

Ra dòng sữa trắng, lọc niềm mộng mơ

Cho sôi những nỗi mong chờ

Pha ngon, gói mượt đường tơ duyên mình

Quẩy hàng từ lúc bình minh

Vai thon em gánh mưu sinh nghiệp đời

Nụ cười chào đón thêm tươi

Gói hàng trao khách, ngọt lời cảm ơn

Mỗi ngày khách đến đông hơn

Hang fem mền dẻo, làm mòn mắt ai

Dịu dàng, thanh thoát, khoan thai

Biết bao “Thượng Đế” hẹn mai lại về

Em người con gái chân quê

Yêu anh gắn bó với nghề bao năm

Với anh em tựa trăng rằm

Với nghề em tỏa chữ “tâm” sáng ngời

Giữa lòng thành phố xinh tươi

Cùng anh đi dưới khoảng trời bình yên

           TÌNH YÊU

Tình yêu Nắng ấm trải xuân

Sen nồng ướp hạ

Nhớ ngâu thu về

Tình yêu Hiến cả thân ve

Đóa quỳnh chờ nguyệt

Tùng xòe chắn đông

Tình yêu Hương cốm thêm nồng

Ngày xin ngắn lại

Nụ hồng nguyện dâng

Tình yêu Trút lá phô thân

Nhụy hương giử trọn

Kết bông lúa vàng

                  TÌM THƠ

Gặp em giấy trắng trinh nguyên

Bao người cầm bút kết duyên với nàng

Gió reo với ánh trăng vàng

Tôi ra nhặt lá lỡ làng tìm thơ

               HỒN THƠ

Tặng Hoài Linh

Hồi cú liên hoàn bất tận thi

HOÀI sơn diệu cú lại hồi sinh

Sinh những vần thơ rát trữ tình

Tình dậy sóng lòng rành nét bút

Bút đan nhịp sống rõ thân hình

Hình dong cuốn hút dòng tâm sự

Sự việc đam mê mối tứ bình

Bình dị, trẻ trung vành vạnh chữ

Chữ lồng ánh nguyệt sáng lung LINH

 

LINH hồn ngôn ngữ vốn khoan thai

Thai dưỡng bằng thơ chọn mực mài

Mài sắc nghĩa từ khi hội thoại

Thoại giầu hàm ý lúc đề khai

Khai thông mạch chữ mầu hư ảo

Ảo tưởng hành văn thoáng lỡm hài

Hài hước xa gần xen nói lái

Lái đi, luyến lại vẫn êm HOÀI

CẢM NHẠN HƯƠNG CHIỀU

Đôi lời cảm nhận sau khi đọc HƯƠNG CHIỀU

Kính tặng thi huynh Lê Xuân Trà 

HƯƠNG CHIỀU tỏa đến mười hai

Ôm đôi bầu uống say hoài tương tư

Tìm xuân lúc thực lúc hư

Cầu thơ bắc nhịp bởi dư yếm đào

Mơ màng tiếng lá lao xao

Tay em rũ áo loang vào mặt sông

Chắt chiu se sợi chỉ hồng

Dày công gỡ mối bòng bong rối bời

Khen thay ngọ bút tinh đời

Chắt câu lục bát, gạn lời Đường thi

Rượu hồng nhan cứ nhâm nhi

Đông đi, đưa lại đang thì hồi xuân

Trăng ơi! Đã lỡ thi nhân

Bởi “nàng thơ” bén duyên Xuân Trà rồi

        CẢM TÁC HỒ GƯƠM

Mây cứ vấn vương với sắc hình

Liễu càng muốn tỏ dáng mình xinh

Mặt hồ lưu những niềm hy vọng

Đáy nước đọng bao cảnh thái binh

Hoàn Kiếm sáng ngời gương chính nghĩa

Tháp Rùa trầm mặc lớp nhân sinh

Con đò thanh lịch buông chèo khỏa

Thủy Tạ xôn xao khúc nhạc tình

                     TÂM

Nhớ câu cửa Phật đã vinh danh

Lẽ sống tự nhiên cũng tác thành

Thân thiện với đời tình rộng mở

Yêu thương vạn vật cảnh hòa quanh

Từ bi ươm những vần chân – mỹ

Hỷ xả đơm bao trái ngọt lành

“Có” “cái” giản đơn dầy khổ luyện

Thiện căn tại dạ mãi đồng hành

          VỀ MIỀN QUAN HỌ

Tiếng hát giao duyên lễ hội đình

Áo khăn anh cả, chị hai xinh

“Sông Cầu nước chảy” về di sản

“Con nhện giăng mùng” đến kết tinh

“Ngồi tựa mạn thuyền” nghe sóng vỗ

“Trèo lên quán dốc” đón bình minh

“Tương phùng, tương ngộ” lòng thêm hiểu

“Đến hẹn” “người về” với Bắc Ninh

       VẤN VƯƠNG MẦU MỰC

                Nắng vương mầu da sạm

                Mực vương kiến thức giầu

                 Nắng vương cho năm tháng

                 Mực vương tình bền lâu

Trong tay từ thuở cầm cây bút

Trang giấy trắng tinh thẳng những hàng

Ân tình thày viết, mẹ đợi, cha mong

Trang trí thức từng ngày cất cánh

 

Những hạt sương đón bình minh lấp lánh

Trang vở đầu đón những nét ngây thơ

Rồi khép lại đường cong thành chưc o

Khi đội mũ, lúc đeo râu sinh động

 

Nắng vàng rắc trời xanh cao rộng

Vương sân trường điệu múa lời ca

Mực vương vào giấy trắng biết nở hoa

Nét văn, lễ tươi thắm vườn tri thức

 

Chữ cùng người từng làm lên hiện thực

Đổi mới, văn minh trên khắp nẻo đường

Mang nhân cách người trở lại mái trường

Mang ý chí Lạc Hồng giăng biên giới

Ươm màu xanh nở vàng nông thôn mới

Rộn rã công trường nhịp máy dựng xây

Yêu cuộc đời, yêu cuộc sống nơi đây

Tô hồng chữ thiếp trao mầu hạnh phúc

 

Gần nửa thế kỷ vẫn vương ký ức

Nắng thu vương mang hoài niệm một thời

Rơm kết và chắn mảnh đạn bom rơi

Trường nấp dưới bóng tre xanh xứ xở

Xuân bịn rịn cứ mỗi mùa phượng nở

Gói gọn tâm tư nỗi nhớ ngày hè

Cúc đơm hoa trống lại gọi ta về

Mắt thẳm sâu ánh lên màu nhung nhớ

Nụ cười tươi tấm thân thêm chắc nở

Nơi tim rung nhịp chửa nói thành lời

Má ửng hồng, mây trắng ngập ngừng trôi

Khi tuổi phượng đang hồng bầu tâm thức

Thuyền lênh đênh, sóng phù sa sôi sục

Trên một dòng! Bao bến đợi! Chèo đưa!

Chuyện bây giờ, có sợi nhớ ngày xưa…

 PHẬN HOA

“Nụ” cười chạm ánh nắng vàng

Gió vờn, sương đọng em càng xinh hơn

Làm cho bao kẻ si tình

Ong qua, bướm lại thân hình nhàu ra

Thôi thì gánh phận làm hoa

Phấn theo ong, bướm mới ra trái lành

Một đời được mấy xuân xanh

Hãy yêu…yêu cháy hết mình mới ngoan

          XUÂN ĐẦU XA CÁCH

Ấm lòng tình nghĩa quê hương

Mầu xanh khoác, những bước đường hành quân

Giữa rừng dựng trại đón xuân

Mai vàng vờn sóng, phong lan rủ mành

Lều tranh – xuân, lính hữu tình

               ĐÒN GÁNH

Sinh ra vươn thẳng đoan trang

Yêu màu xanh, giữ xóm làng quê hương

Qua giông bão, chí ngoan cường

Thủy chung gắn bó quê hương nghĩa tình

Vì dân đã hiến thân mình

Cái duyên phần gốc, mưu sinh cùng người

Đặt lên vai gánh nghiệp đời

Nắng mưa chẳng quản từ thời còn son

Gánh thời gian mấu mỏi mòn

Gánh năm tháng để vuông tròn…tề gia

Ngân nga kẽo kẹt, kẽo cà

Đồng vàng nhịp lúa, bôn ba nhịp đời

Gánh theo cả tiếng con cười

Gánh nên những cuộc chuyển dời giang sơn

Gánh về mầu tím hoàng hôn

Gánh rao đêm vọng ngũ môn kinh thành

Gánh gồng, gồng gánh…hư danh

Gánh cho thêm ngọt, thêm thanh giọng chèo

Gánh thêm một chút bớt nghèo

Dải Trường Sơn gánh tiếng reo Lạc Hồng

 

 

 

 

TÌNH THƠ TRÊN ĐẤT THÁI

TÌNH THƠ TRÊN ĐẤT THÁI

Thoảng nhìn vào khoảng trời riêng

Mới trong “một thoáng” đã nghiêng “tơ lòng”

Chất đầy trang nhớ, chữ mong

Đan thành thuyền lướt giữa dòng sông thơ

Xuôi theo con nước lững lờ

Trong veo bóng núi đôi bờ yêu thương

Cảnh chiều luống những vấn vương

Thông reo vi vút quyện hương quê chè

Thuyền ai xuôi ngược có nghe

Giọng ngâm pha sắc hoe hoe nắng tà

Nam mô đức Phật Di Đà

Dùng dằng chẳng muốn chia xa bến tình

Chữ duyên tỏa sáng lung linh

Chữ tình thắm thiết thơ mình nên duyên

Như rượu ngon, có bạn hiền

“Hương đầu mùa” với Thái Nguyên xướng hòa

Phổ thành khúc nhạc bài ca

Tình thơ, tình bạn, tình nhà…nước non

Thơ luôn trẻ, dấu bút mòn

Chữ thơm hương chữ, thương tròn nhớ thương

Vì tình thơ mới tơ vương

Cái duyên kỳ ngộ, cũng là tình yêu

Lấy thơ chung bắc cầu Kiều

Rộn ràng vần tứ, dập dìu thi nhân ./.

                             6 – 5 – 2016

Đồng tác giả Mậu Lương – Hứa Thị Đỉnh

VỢ VẮNG NHÀ

Thương con bồng cháu vợ theo con

Dẫu biết cho nhau chút héo mòn

Mong mỏi suốt ngày vì ý hợp

Nhớ nhung từng phút tại lòng son

Cô nồi…sonics nghe tong tưởi

Cậu ấm Bát Tràng vẻ nỉ non

Ngẫm “gả chồng gần” câu chí lí

Ừ! Mong ngày tháng mãi vuông tròn

CUỘC ĐỜI

Lúc mới sinh ra tiếng khóc đầu

Ngon đèn thấu tỏ nỗi đêm thâu

Mái trường luyện chí người hơn kém

Xã hội tu tâm kẻ khó giầu

Hồng phúc tổ tông gieo vận đỏ

Tình thâm cha mẹ đẻ ân sâu

Xuôi tay mới biết ai hơn kém

Kèn, trống tiến đưa, phút cúi đầu

 

190-tranh-bo-dong-que-dap-noi-3060-m3

TRÀ ẤM DUYÊN THƠ 

Cảm nghĩ trong lúc thưởng thức trà

   của các bạn thơ Thái Nguyên tặng

Hương trà chan chứa tình thơ

Bâng khuâng nâng chén cập bờ tri âm

Ngỡ như dào dạt sóng vần

Rót trà tựa tiếng thi nhân vọng về

Mầu xanh hương sắc sơn khê

Nồng nàn tứ hải thỏa thuê sông Đà1

Búp xuân – tay hái nõn nà

Gạn tình cây đất chắt ra dâng đời

Đậm đà vị Thái Nguyên ơi!

Bình Minh khởi sắc đất trời Đống Đa2

Quê mình lúa thắm phù sa

Xuân trao lung liếng thuyền hoa cập bờ

Đậm đà xen lẫn mộng mơ

Trà thơm sống động hồn thơ nghĩa tình

TÌNH THƠ

Chuyến giao lưu với Thái Nguyên

Bát vận I ngũ thanh

Sông Cầu bến hợp sinh duyên thị

Đất Thái,chè xuân trổ đúng thì

Ngan ngát thổi vào hồn kẻ sĩ

Đậm đà đọng lại khúc tình si

Trang thơ sống động trào nguyên khí

Ngọn bút thì thầm lộng áng thi

Gió cũng xôn xao , mây thủ thỉ

Cảnh chiều le lói sắc lưu li

MỘT THOÁNG TƠ LÒNG

                  THƠ TÌNH THẮM MÃI

Dĩ đề vi thủ

Tặng Hứa Thị Đỉnh

Sau khi đọc MỘT THOÁNG TƠ LÒNG

Một làn gió nhẹ đẫm tình thu

Thoáng chút niềm xưa bút tạ từ

Tia níu vấn vương tia sáng nựng

Lòng càng se sắt bóng chiều ru

Thơ thơm hương chữ bàn nhân thế

Tình rộng vòng tay chén tạc thù

Thắm đượm trang đời: chân, thiện, mỹ

Mãi xanh thăm thẳm khoảng trời thu

          HƯƠNG LÒNG

Nụ đời ấp ủ sắc hoa

Hương tình ấm áp, chan hòa, mộng mơ

Qua bao năm tháng đợi chờ

Nở từng trang sách dâng thơ cho đời

Nhụy tươi thêm rạng nụ cười

Thắm mầu hy vọng kết lời yêu thương

Đem lòng to nhỏ với gương

Soi cho thấu những nét vương diệu huyền

 

Ngọt ngào thu ấy vẹn nguyên

Từng câu lối cũ ngả nghiêng trăng vàng

Thu về nỗi nhớ mênh mang

Một lời tâm tưởng, lỡ làng niềm riêng

Mau về với chốn bình yên

Gieo vào lục bát, giọt hiên thì thầm

Cung đàn lạc lối xa xăm

Lời yêu ngây ngất tháng năm vẫn nồng

Nỗi lòng bỗng nổi bão dông

Trăng vơi để lại vầng hồng sớm mai

Duyên thơ song cửa gió cài

Thủy chung ôm ấp, rộng dài niềm tin

             TÌNH THÁI NGUYÊN

Thoảng nhìn vào khoảng trời riêng

Mới trong “một thoáng”” đã nghiêng “tơ lòng”

Chất đầy trang nhớ với mong

Đan thành thuyền lướt giữa dòng sông thơ

Xuôi theo con sóng lững lờ

Trong veo bóng núi đôi bờ yêu thương

Cảnh chiều luống những vấn vương

Thông reo vi vút quyện hương quê chè

Sông Công thổn thức bao hè

Thành dòng nước mát thuyền bè ngược xuôi

Bấy năm núi Cốc chơi vơi

Nay soi dòng lệ mây trời phải ghen

Ngả vào trong điệu hát then

Núi…thuyền…mây…nước đan xen mặt hồ

Điệu “Hồ trên núi” trong veo

Lung linh nước bạc, trăng reo mặt hồ

Ngỡ mình lạc chốn hư vô

Ngất ngây, chan chứa hồn thơ nghĩa tình

Ngàn thông reo điệu trúc xinh

Thuyền thoe, bến phú lời bình ý trao

Tân Cương hương sắc thanh tao

Mầu xanh trong mắt dạt dào sóng xuân

 

Tình như đang xích lại gần

Tháng 3-2016

 

Hoa hòe và các tác dụng của hoa hòe

Hoa hòe và các tác dụng của hoa hòe

hoa-hoe-va-cac-tac-dung-cua-hoa-hoe

Hoa hòe có các tác dụng chủ yếu như sau:

+ Tác dụng cầm máu rất tốt của hoa hòe. Khi dùng hoa hòe để cầm máu thì nên sao đen thì tác dụng cầm máu tốt hơn.

  • Tác dụng chữa đại tiện ra máu;
  • Chữa tiểu tiện ra máu;
  • Chữa băng huyết của phụ nữ;
  • Cầm máu vết thương hở như đứt tay, chân;

+ Tác dụng chữa bệnh trĩ độ 1, độ 2 hiệu quả: Xem bài viết tại đây: Tác dụng chữa trĩ của hoa hòe

+ Tác dụng chữa cao huyết áp: Xem chi tiết bài viết: Hoa hòe chữa cao huyết áp

+ Tác dụng giảm tai biến mạch máu não: Chi tiết bài viết xem tại: Hoa hòe có tác dụng phòng ngừa tai biến mạch máu não

+ Ngoài ra hoa hòe còn rất nhiều tác dụng khác. Xem chi tiết bài viết: Hoa hòe thảo dược quý

Cách sử dụng hoa hòe để pha trà như sau

Cách dùng hoa hòe để pha trà rất đơn giản, cách pha trà hoa hòe cũng giống như phà trà uống bình thường. Cách pha như sau: Bạn cho trà hoa hòe khoảng từ 20-30 gram (khoảng một dúm nhỏ) vào trong ấm sau đó dùng nước đun sôi tráng qua, và đổ nước đun sôi vào và đậy nắp ấm. Bạn chờ khoảng 3 đến 5 phút là có thể sử dụng được rồi.

hoa-hoe-va-cac-tac-dung-cua-hoa-hoe-pha-tra-hoa-hoe-2

Lượng hoa hòe cho vào trong ấm không nhất thiết là 20 đến 30 gram mà bạn có thể điều chỉnh cho thích hợp. Trà hoa hòe pha xong có màu vàng rất đẹp. Khi uống thì có vị thơm và hơi ngọt. Tuy vậy lần đầu tiên bạn pha trà hoa hòe thì bạn chưa cảm nhận được vị ngon của thảo dược này.

Khi bạn sử dụng hoa hòe vài ngày thì bạn sẽ thấy được vị ngọt thơm nhẹ nhàng của thảo dược này. Trà hoa hòe giúp bạn có giấc ngủ tốt hơn, và giúp cải thiện sức khỏe của bạn.

Bạn muốn mua được hoa hòe Thái Bình chính gốc với giá cả phù hợp và chất lượng hoa hòe tốt nhất (Hoa hòe do gia đình trồng, không có thuốc bảo vệ thực vật, không có chất bảo quản) hãy click vào nút mua hoa hòe ở dưới.

Mua hoa hoe

Video: Hoa hòe – Tác dụng của hoa hòe